Menu

Đôi dép – Nhật Ngân thơ Nguyễn Trung Kiên

Tone

Đánh giá

 

Bài thơ [Em]  đầu anh viết tặng cho [A]  em

Là bài [D]  thơ anh [Bm]  kể về đôi [D]  dép

Khi nỗi nhớ ở trong lòng tha [Bm]  thiết

Những vật tầm [B7]  thường cũng biến thành [Em]  thơ

Khi nỗi [D]  nhớ ở trong lòng tha [Bm]  thiết

Những vật tầm [B7]  thường cũng sẽ thành [Em]  thơ


Hai chiếc dép [Em]  kia gặp gặp [E7]  gỡ từ bao [Am]  giờ

Có yêu nhau [D]  đâu mà không rời nửa [G]  bước

Cùng chia [Bm]  sẽ sức [D]  người đời đè [G]  nặng

Dẫu vinh [D]  nhục không bao giờ đổi [C]  hướng 

Số phận chiếc [Bm]  này phụ thuộc vào chiếc [Em]  kia

Số phận chiếc [Bm]  này là [B7]  số phận chiếc [Em]  kia 


Nếu [Em]  ngày nào một chiếc dép mất [Am]  đi

Mọi thay [Em]  thế đều [Bm]  trở nên khập [C]  khiễng

Trông giống [D]  nhau nhưng người đời sẽ [G]  hiểu 

Hai chiếc [D]  này chẳng [Bm]  phải một đôi [Em]  đâu

Hai chiếc [D]  này chẳng [Bm]  phải một đôi [Em]  đâu


[E7]  Cũng như chúng [Am]  mình trong [D]  những lúc vắng [G]  nhau

Bước hụt [Em]  hẫng cứ [D]  nghiêng về một [C]  phía

Dẫu bên [Bm]  cạnh đã [D]  có một người [G]  thay

Sao trong [D]  lòng nỗi [Bm]  nhớ cứ chênh [Em]  vênh

Sao trong [D]  lòng nỗi [Bm]  nhớ cứ chênh [Em]  vênh


[Em]  Ôi đôi dép kia [E7]  không thể thiếu [Am]  nhau trên bước đường [D]  đời

Dẫu mỗi [B7]  chiếc ở một bên phải [C]  trái

Như tôi yêu [Bm]  em bởi những đều ngược [Am]  lại

Gắn bó với [D]  nhau vì [Bm]  một lối đi [Em]  chung

Gắn bó với [D]  nhau vì [Bm]  một hướng đi [Em]  chung


Hai mảnh [Am]  đời thầm [D]  lặng bước song [G]  song

Sẽ dừng [Bm]  lại khi [D]  chỉ còn một [G]  chiếc 

Chỉ còn [C]  một là không còn gì [Am]  cả

Nếu không [Bm]  tìm lại, lại [B7]  được chiếc thứ [Em]  hai