Menu

Đoạn tình 1 – Vũ Tuấn Đức – Hoàng Việt

Tone

Đánh giá

 

1. Đêm [Am]  đông về xuân [Dm]  đã xây mồ thương [Am]  nhớ 

Dĩ [E7]  vãng nào chỉ là vực thẳm năm [Am]  xưa 

Chăng mền [E7]  nồng trong đêm vắng tôi cố quên [Dm]  người 

Khơi tình [Am]  xưa người là bóng mát chẳng rời [E7]  xa 

Mộng cũ [Am]  phai tàn, chỉ còn chút dư [C]  vang 

Bởi người [F]  vô tình, nên giết chết tình [E7]  đôi ta 

Giờ những kỷ niệm về hành hạ [Am]  lấy tôi 


ĐK: Hỡi [Am]  người ơi, tình mình đoạn kết như [Dm]  thế sao? 

Xin người hãy [E7]  nói làm sao người quên được người 

Người vốn vô [Dm]  tình hay chỉ vô tình với [E7]  riêng tôi


Hỡi người [F]  ơi tôi chẳng quên được [Dm]  người 

Một bóng [E7]  ma chẳng bao giờ chết trong lòng tôi 

Nhỏ một giọt máu [F]  này, ươm lấy tình đôi [E7]  ta 

Chờ khi nắng lên biến thành một nụ [E7]  hồng 

Nhưng người [F]  ơi, người nỡ hái đi [Dm]  rồi 

Nụ hồng [F]  chính là [E7]  máu tim [Am]  tôi 


2.Cơn mưa [Am]  nào sẽ [Dm]  mang đi niềm nhung [Am]  nhớ 

Mây đen [E7]  buồn che kín một vầng trăng [Am]  khuya 

Ly rượu [E7]  nồng trong đêm vắng tôi xót thương [Dm]  người 

Men rượu [Am]  cay, người còn nhớ thương chuyện tình [E7]  xưa 

Càng cố [Am]  quên người chỉ hận mình thêm [C]  thôi 

Ai người [F]  say tình nên đắm đuối những ngày [E7]  qua 

Tan dấu trên đường về người đã [Am]  xa tôi