Menu

Đỉnh cao gió hú – Trần Trịnh

Tone

Đánh giá

 

1. Còn đây bài [C]  ca lời viết chưa [Em]  xong 

Đàn gây buồn [D7]  không chuyện lá diêu [G7]  bông 

Loài hoa một [F]  đoá đã [C]  xa chôn theo [G7]  dòng 

Người ra đi tìm [F]  quên mặc ta nhớ [Em]  mong 

Ta mong được quên càng mong nhớ [D7]  hơn 

Cơn đau rên [G7]  xiết cứ xoáy trong [C]  hồn 


2. Vì sao giờ [C]  đây mình đã xa [Em]  nhau 

Cuộc vui dường [D7]  như một giấc chiêm [G7]  bao 

Buồn giăng mắc [F]  hơn trời [C]  đầy trăng [G7]  sao 

Người đi với [Em]  ta không qua tầm [Am]  với 

Mà đây đã [D7]  xa như mây đầu [G7]  núi 

Gió [Am]  cuốn mây trôi lang [G7]  thang nghìn [C]  đời 


ĐK: Dù [C]  biết em đi không [Em]  về lòng anh vẫn [Am]  đợi chờ 

[Dm]  Vẫn đêm đêm ngồi [G7]  đây nhìn mây nước [C]  lặng lờ 

Tình [Am7]  vốn cho ta niềm [A]  tin

Mình vẫn [Dm]  bên nhau dù trong [F]  giấc mơ 

Triền [Dm]  núi cheo leo sương [C]  mù, [D7]  đỉnh cao gió [G7]  hú 


3. Lồng son nào [C]  chim đã thoát bay [Em]  cao 

Trời xanh nào [D7]  không mỏi cánh chiêm [G7]  bao 

Dừng nghe bước [F]  chân người [C]  đi lao [G7]  xao 

Đường xưa nắng [Em]  hoa rưng rưng tà [Am]  áo 

Chờ cơn lốc [D7]  xoáy đưa tin trời [G7]  bão 

Có [Am]  chắc đôi ta quên [G7]  nhau được [C]  nào?