Menu

Điều hoang đường nhất – Đỗ Bảo

Tone

Đánh giá

 

Điều [Bm]  hoang đường nhất, là tình [F#m]  yêu em dành cho anh

Đã [G]  lâu rồi, [Bm]  xa rồi, vẫn còn ánh lửa chưa [Em]  dứt gọi [F#m]  mời

Ngày [Em7]  ấy vội vàng rồi [Gm]  chóng qua, [Dm7]  anh là người chóng [F#m7]  quên

[Cm7]  Em như đứa trẻ thơ, tình [Am7]  này chắc nhiều dại [G]  khờ


[Am7]  Về [G]  trong những tháng ngày, để [C]  lắng nghe tình đầy [E]  chưa thay

Nhớ [C#m7]  người giờ [F#m7]  đây đã [Bm7]  xa [Em7]  xôi, xa từ [Am7]  khi vòng [C]  tay từ [G]  giã

Và nguyện [C]  cầu cho anh, những [Bm]  đam mê sẽ lên trời tung [Em]  bay

Mưa rơi sáng [E]  nay anh cứ ngủ [Am]  say

em [C]  vẫn dõi theo cuộc đời anh những phút giây [Dm7]  bồi [C]  hồi


ĐK:

[D]  Về [G]  trong, những đêm dài, để [C]  khóc cho cuộc tình [F#m]  không may

Khóc [C#m7]  người tình [Asus4]  xưa có [Bm7]  khi chẳng [Gsus4]  ngại gió [Am7]  mưa

Một ngày [C]  mùa đông [G]  giá tràn về, sẽ ra [C7M]  sao

[G]  Dù mai sẽ thế [Am7]  nào [G]  em vẫn ngốc [C7M]  nghếch 

đợi chờ người [G]  lớn ơi, [Am]  anh [C]  không thể [D]  nào chối [G]  từ


[B]  Yêu anh, [Eb7]  xa xôi thành phố trầm ngâm

trong [Abm]  khói giá lạnh mùa [Ebm]  đông

[E]  Thương anh, [Ab]  xanh xao hình bóng bề bộn [Dbm]  căn phòng

[Em]  Yêu anh yêu những bản tình [D]  ca sáng trong


[Dm]  Yêu anh khơi thắp ngọn đèn [C]  khuya nhớ mong

Chờ [Eb]  vết thương kia sẽ mau lành. Hạnh phúc kia rồi sẽ [Bb]  mau thành

[Abm]  Người còn yêu nhau sẽ trở [Bbm]  về với nhau

Và tình [Cm7]  yêu còn mãi riêng [F]  dành.


Coda:

Về [Bb]  trong những tháng ngày, để [F]  ước ao [Eb]  một ngày [Am7]  tương lai

Sẽ [Em7]  về ngồi [Csus4]  đây với [Dm7]  em, chuyện [Bb]  trò với [Cm7]  em

một [Eb]  ngày con tim anh [bb]  đã đổi [Ab]  thay [Bb]  Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế [Cm]  nào

[Bb]  Em vẫn ngốc [Eb]  nghếch đợi chờ, điều này rất viển [Ab]  vông

Mà người lớn [Bb]  ơi, làm sao anh có [C7]  thể chối [Bb]  từ