Menu

Điệu buồn – Đào Duy

Tone

Đánh giá

 

1. Dòng thời [F]  gian, cuốn xoay trong [Dm]  hồn người [Bb]  ơi

Từng thu [Gm]  chết, lá xanh thay [C7]  màu vàng úa tả [F]  tơi

Từ miền xa [F]  xôi, bỗng dưng tơ [Bb]  sầu gọi thương [Gm]  nhớ [C7] 

Lối cũ bơ [F]  vơ, tình đã xa [C7]  xưa hay còn trong [F]  mơ. [C7] 


2. Trời còn giăng [F]  mưa, bến xưa ai [Dm]  đợi chờ [Bb]  ai

Thuyền xa [Gm]  bến, có mong quay [C7]  về, hay đã phôi [F]  phai

Tàn một cơn [F]  mê, ái ân chỉ [Bb]  còn là tê [Gm]  tái [C7] 

Nước mắt thôi [F]  rơi, tình đã xa [C7]  xôi, sầu kín khung [F]  trời.


ĐK:

Em [Dm]  ơi thời gian xoá [F]  mờ

Tuổi vàng êm [Bb]  trôi, mà sao hững [Gm]  hờ

Nhìn [C7]  nhau xa rồi, tình yêu ngày [F]  đó.


Em [Gm]  ơi tuổi xuân lỡ [Dm]  làng

Men đời cay [C7]  đắng, tình xưa ngỡ [Gm]  ngàng

Thôi đành trọn [Bb]  kiếp trọn [C#]  kiếp sầu [C7]  đau.


3. Còn gì đâu [F]  em, tóc xanh phai [Dm]  màu thời [Bb]  gian

Tìm đâu [Gm]  nữa, giấc mê trong [C7]  đời, từng bước đi [F]  hoang

Và còn gì [F]  đâu, dáng xưa êm [Bb]  đềm, mùa xanh [Gm]  đó [C7] 

Gió cuốn tả [F]  tơi, sầu đắng lên [C7]  môi, mộng vỡ tan [F]  rồi.