Menu

Đêm thấy ta là thác đổ – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Một [Am]  đêm bước chân về gác [Em]  nhỏ, chợt [G]  nhớ đóa hoa tường [C]  vi 

Bàn [Am]  tay ngắt hoa từ phố [Em]  nọ, giờ [G]  đây đã quên vườn [C]  xưa

Một [Am]  hôm bước qua thành phố lạ, thành [G]  phố đã đi ngũ [C]  chưa

Đời [Am]  ta có khi tựa lá [Em]  cỏ, ngồi [G]  hát ca rất tự [C]  do

Nhiều [Am]  khi bỗng như trẻ nhớ [Em]  nhà, từ [Dm]  những phố xưa tôi [Am]  về


Ngày [Am]  xuân bước qua đời rất [Em]  nhẹ, mùa [F]  xuân đã qua bao [G]  giờ

Nhiều [C]  đêm thấy ta là [E]  thác đổ, tỉnh [F]  ra [E7]  có khi còn [Am]  nghe


2. Một [Am]  đêm bước chân về giữ [Em]  chợ, chợt [G]  thấy vui như trẻ [C]  thơ

Đời [Am]  ta có khi là đốm [Em]  lửa, một [G]  hôm nhóm trong vườn [C]  khuya

Vườn [Am]  khuya đóa hoa nào mới nở, đời [G]  ta có ai vừa [C]  qua

Nhiều [Am]  khi thấy trăm ngàn nấm [Em]  mộ, tôi [G]  nghĩ quanh đây hồ [C]  như

Đời [Am]  ta hết mang điều mới [Em]  lạ, tôi [Dm]  đã sống rất ơ [Am]  thờ


Lòng [Am]  tôi có đôi lần khép [Em]  cửa, rồi [F]  bên vết thương tôi [G]  quỳ

Và [C]  em đã mang lời [E]  khấn nhỏ, bỏ [F]  tôi đứng [E7]  bên đời [Am]  kia