Menu

Đêm không cùng – Từ Công Phụng

Tone

Đánh giá

 

Buồn [Am]  rơi giữa đêm [F]  mù lẻ [Am]  loi

Sao người còn đi hoài đi mãi

Cho tôi [Dm]  hoang vắng trong đêm [E7]  dài 

Buồn rơi lẻ [Am]  loi nuôi muộn phiền trên vùng tóc rối

Khi trời còn đi vào đêm [E7]  tối

Xin thương [G7]  yêu sưởi ấm đôi [C]  môi.


Buồn [Am]  rơi trên tâm hồn lẻ loi

Thương hình hài con người nhỏ [C]  bé

Nghe bơ [G]  vơ tiếng ru ai [E7]  về

Ngủ đi người [Am]  yêu xin nụ cười thôi đừng chợ [C]  tắt

Cho một loài hoa đừng héo [G]  hắt

Cho tôi [E7]  bớt vô cùng một [Am]  mình.


Tìm [Am]  nhau từng đêm mông lung nên không [F]  cùng

Và đêm xanh xao nên đêm [Am]  gầy

Đêm bơ [Dm]  vơ như cuộc [C]  đời chúng [E7]  mình

Và [Am]  em và tôi và đôi [C]  môi 

Dậy tiếng [E7]  hát là chứng [C7]  tích một cuộc [E7]  tình

Trên giòng sông vỗ cánh bay [Am]  đi.


Niềm [Am]  vui như mây trời còn trôi 

Trôi miệt mài trên dòng sông [C]  trắng

Trên hai [G]  vai tuổi xuân đã [E7]  vàng

Còn đâu niềm [Am]  vui trên nụ cười ru người đã tắt

Xin một lần diễm huyền mái [E7]  tóc 

Đi vào đời cho ấm đôi [Am]  môi.


Buồn [Am]  rơi trên tâm hồn lẻ loi 

Trên tay [F]  người lẻ [Am]  loi

Trên tâm [F]  hồn lẻ [Am]  loi.