Menu

Đêm hoàng lan – Hoàng Thanh Tâm thơ Trần Dạ Từ

Tone

Đánh giá

 

1. Hoa và [Am]  trái một đêm nào thức dậy

[F]  Nghe mộng [Dm]  đời xao [G]  xuyến giấc xuân [C]  xanh

Con đường [F]  đó một [Dm]  đêm nào trở [E7]  lại

Cùng gió mưa [Dm]  phùn trên cánh tay [E7]  anh.


Hoa bỗng [Am]  nở và trái sầu bỗng chín

[F]  Tim xa [Dm]  xưa còn [G]  đó chút trông [C]  chờ

Ngày yêu [F]  dấu vẫn [Dm]  tươi màu kỷ [E7]  niệm

Bóng cây [G]  nào ôm [E7]  mãi mắt [Am]  hư vô.


ĐK: Mùa xuân [A]  đó, anh mỉm cười bước [F#m]  tới

Khi yêu [C#m]  em tay cũng mở như [F#m]  lòng

Môi thần [A]  thánh biết [Bm]  gì đâu tội [G]  lỗi

Lối đi [E7]  nào ngây ngất bước song [A]  song?


Anh sẽ [D]  nhắc trong những tàn phai [F#m]  ấy

Ðêm hoàng [Dbm]  lan thơm đến ngọt vai [F#m]  mình

Ai sẽ [E7]  biểu trong một lần trở [A]  lại

Hoàng lan [Bm]  xưa còn [E7]  nức nở hồn [A]  anh.


2. Mùa xuân [Am]  đến thôi giận hờn đã muộn

[F]  Khi xa [Dm]  em, vai [G]  mới biết đau [C]  buồn

Tơ gấm [F]  biếc nào [Dm]  nâng từng bước [E7]  chậm

Trả giùm [Dm]  tôi về những dấu chân [E7]  chim.


Hoa và [Am]  trái đêm nay đây thức dậy

[F]  Ôi mộng [Dm]  đời phai [G]  tàn dấu xuân [C]  xanh

Con đường [F]  đó đêm [Dm]  này đây trở [E7]  lại

Cùng gió mưa [G]  phùn [E7]  buốt cánh tay [Am]  anh