Menu

Dáng xưa về đâu – Ngọc Trọng

Tone

Đánh giá

 

Chiều qua phố vắng bước chân não [Em]  nề 

Dường như ta mãi đắm trong cơn [Am]  mê 

Mùa thu năm ấy lá rơi trong [Em]  hồn 

Tiếng hát em u [Am]  buồn cho đời xa vắng nhau [B7]  hơn. 


Lạc loài năm tháng sống nơi xứ [Em]  lạ 

Từng mùa đông giá, đón chân em [Am]  qua 

Rồi thời gian đến những cơn cuồng [Em]  điên 

Những xót xa triền [B7]  miên, đời đã vắng câu hồn [Em]  nhiên. 


Có biết bao [D]  đêm tiếng xưa vang dội êm [G]  đềm 

Mái tóc thơ [D]  ngây ngất say cho đời vui [G]  buồn 

Đi [Am]  tìm ngày thơ ấm [D]  êm khi [G]  tình còn xanh tóc [Em]  mây 

Nhưng [F#m]  tìm giờ tìm đâu ngày [B7]  ấy? 


Sẽ mãi nuối tiếc năm tháng bên [Em]  người

Một vì sao sáng tắt ngang lưng [Am]  trời 

Bàn tay yêu dấu dáng xưa về [Em]  đâu 

Nước mắt bên vực [B7]  sâu 

Tình đã chết trong niềm [Em]  đau.