Menu

Dâng mẹ – nhạc Võ Tá Hân – thơ Quảng Độ

Tone

Đánh giá

 

 

1. Bao năm [G]  rồi con [C]  lưu lạc ngàn [G]  phương

Con nhớ [Am]  mẹ suốt canh trường khắc [D]  khoải

Ơn dưỡng [Em]  dục mẹ ơi sao kể [C]  xiết

Công sinh [A7]  thành con nghĩ quặn lòng [D]  đau.

Gốc mai [G]  già xơ [C]  xác đã từ [G]  lâu

Chơ vơ [Am]  đứng giữa trường đời gió [D]  lộng

Dòng sông [Em]  chảy đời con trôi lờ [Am]  lững

Như bèo [D]  mây trôi mãi đến bao [G]  giờ.

ĐK:

Có những [G]  đêm con [Bm]  thiêm thiếp trong [Em]  mơ

Con mơ [Bm]  thấy hồn con về thăm [Em]  mẹ

Được ấp ủ trong vòng tay trìu mến

Mảnh hồn [C]  con ấm dịu biết bao [Am]  nhiêu.

Bốn phương [C]  trời con [Em]  tìm kiếm đã [Am]  nhiều

Nhưng không thấy được [A7]  tình yêu của [D]  mẹ

Vu Lan [Bm]  đến cõi lòng con quạnh quẽ

Bóng người [Em]  xưa như [A]  phảng phất đâu [D]  đây. [D7] 

2. Bao năm [G]  rồi con [C]  lưu lạc ngàn [G]  phương

Con nhớ [Am]  mẹ suốt canh trường khắc [D]  khoải

Ơn dưỡng [Em]  dục mẹ ơi sao kể [C]  xiết

Công sinh [A7]  thành con nghĩ quặn lòng [D]  đau.

Nhớ thu [G]  nào chạnh [C]  dâng bát cơm [G]  đầy

Tình nghĩa [Am]  nặng mẹ ơi sao đáp [D]  được

Phương trời [Em]  này con ngậm ngùi lệ [C]  rơi

Đức cù [Am]  lao muôn [D]  một trả chưa [G]  xong.