Menu

Dạ – Như Ngọc Hoa thơ Phạm Hoàng

Tone

Đánh giá

 

1. Khi gọi tên [C]  cô tôi nghe tiếng [G]  “dạ”

Mát hơn được [C]  uống nước chanh [Em]  đường

Ở trên con [F]  phố Duy Tân [G]  cũ

Bỗng thấy như [C]  đời lắng gió [G]  sương


2. Tiếng “dạ” nhẹ [C]  đưa giữa cánh môi

Cô làm xao [F]  xuyến cả hồn [Em]  tôi

Lần đầu nghe [F]  tiếng cô thưa [G]  thốt

Tôi ngỡ con tim lịm mất [C]  rồi [G7]  


3. Có [C]  biết vì sao tôi mến cô

Bởi [G]  vì tiếng “dạ” nhẹ như [Em]  thơ

Luồn [G]  trong hơi thở mềm hơn lụa

Và biết tim cô chẳng hững [C]  hờ [G7]  


4. Tiếng “dạ” nghe [C]  sao thật dễ thương 

Thoát ra từ [G]  miệng một cô [Em]  nương

Hẳn là mẹ [G]  dạy cô từ [F]  bé

Cùng với thầy [G]  cô ở học [C]  đường