Menu

Đà Nẵng mãi gọi tên anh – Nguyễn Minh Châu thơ Vũ Tiến Thắng

Tone

Đánh giá

 

Anh đã [Am]  về với Đà Nẵng yêu thương

Nơi anh [F]  gửi cả [E7]  cuộc đời tâm [C]  huyết

Về với [G]  dân cho [Am]  trọn đời trung [F]  hiếu

Về với quê [G]  hương cho [E7]  thỏa nỗi mong [Am]  chờ.


Anh [Am]  về rồi anh lại [C]  đi

Để lần [Am]  này mãi [F]  mãi biệt [G]  ly

Mây Bà [Dm]  Nà hôm nay về đưa [C]  tiễn

Nhớ thương [Em]  anh phủ [G]  trắng cả Sơn [Am]  Trà.


Biển Mỹ [Dm]  Khê những con sóng Hoàng [C]  Sa

[F]  Như lòng [Am]  người cũng [F]  xếp hàng tiễn [Em]  biệt

[F]  Anh ra đi trong [Em]  tình người lưu [Am]  luyến

Mọi góc [Dm]  phố mỗi con [Em]  đường luôn [G]  mãi nhớ về [Am]  anh.


Đà Nẵng hôm [Dm]  nay là tình [G]  yêu anh gửi [Dm]  lại

Là tâm [G]  can trăn [C]  trở tháng [Em]  ngày

Anh đã [Dm]  đi tình [G]  yêu và ý [Dm]  chí

[Em]  Cả cuộc [Dm]  đời cho [E7]  Tổ quốc yêu [Am]  thương.