Menu

Chuyện tình đàn cò trắng – Khánh Đơn

Tone

Đánh giá

 

1. Nhìn đàn cò [Am]  bay buổi chiều nay xác xơ thân [D]  gầy

Mưa đang rơi [Am]  đầy che mờ [D]  đi tiếng cò nỉ [Am]  non

Lời cò than [F]  van như lời [Am]  anh nức nở trong [D]  lòng

Còn buồn nào [Em]  hơn khi người mình yêu đi lấy [Am]  chồng.


2. Dòng đời đẩy [Am]  đưa nên giờ em khác hôm qua [D]  rồi

Chớ trách do [Am]  trời không còn [D]  cho chúng mình có [Am]  đôi

Vì lòng em [F]  thôi em đổi [Am]  thay trách chi ông [D]  trời

Đành vội vàng buông [Em]  rơi ân tình ta em đi theo một [Am]  người.


ĐK:

Từ ngày em [Am]  đi đàn cò trắng đêm ngày nó [C]  kêu [Am] 

Buồn cho anh hắt [Dm]  hiu vào [G]  ra sớm tối một [C]  mình [Am] 

Bên nhánh sông [Dm]  kia em hạnh [Am]  phúc

Nhánh sông bên [Em]  này anh nước [Am]  mắt

Biết đến bao [Em]  giờ thì anh không còn nhớ [Am]  thương.


Chiều buồn xa [Am]  xăm nhờ cò trắng chuyển lời đến [C]  em [Am] 

Dù ta dở [Dm]  dang dù [G]  ta lỡ mối duyên [C]  rồi [Am] 

Anh vẫn mong [Dm]  sao em hạnh [Am]  phúc

Chúc em yên [Em]  bình bên bến [Am]  mới

Còn anh vẫn [Em]  cứ lẻ bạn với đàn cò [Am]  thôi.