Menu

Chính chúng ta phải nói – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Chính chúng [Am]  ta phải nói hoà [C]  bình

Khi tim [G]  người rực lửa cần [D]  mong

Chính chúng [G]  ta phải có mọi [C]  quyền

Đứng lên [G]  đòi thống nhất quê [Am]  hương.


[Am]  Em đã [C]  thấy các anh trên [Dm]  đường

Thoát yếu [C]  hèn dựng thân cao [Am]  lớn

Đời sống vươn [G]  vai thành phố giăng [C]  tay

Lời nói căng [Em]  môi.


Trăm con phố [Dm]  bỗng lao xao [Am]  mừng

Trăm câu nói gióng cao như [C]  rừng

Một dòng cuồng [G]  lưu mở đời tự [D]  do

Nhà tù hò [C]  reo.


2. Chính chúng [Am]  ta phải nói hoà [C]  bình

Khi đất [G]  này địa ngục dựng [D]  lên

Chình chúng [G]  ta dành lấy mọi [C]  quyền

Quyết chối [G]  từ chém giết anh [Am]  em.


[Am]  Em đã [C]  thấy các anh lên [Dm]  đường

Những tay [C]  trần làm cơn bão [Am]  lớn

Cùng đứng bên [G]  nhau triệu bước nôn [C]  nao

Biểu ngữ giăng [Em]  cao.


Ta hãy [Dm]  nói hãy kêu tung [Am]  trời

Ta phải đến khắp nơi ta [C]  đòi

Ruộng cần bàn [G]  tay nhà cần người [E7]  xây

Vũ khí xếp [Am]  lại.


* Chính chúng [Am]  ta phải nói hoà [D]  bình

Chính chúng [G]  ta phải nói hoà [Em]  bình

Thế giới [Am]  này loài người đã dã [D]  man

Thế giới [G]  này chỉ còn lại người [C]  điên

Anh em quyết [Em]  lòng đứng [Am]  lên.