Menu

Chiều trên Vịnh Hạ Long – nhạc Võ Tá Hân – thơ Nguyên Lương

Tone

Đánh giá

 

 

1. [G]  Em là [Bm]  nước, chờ [Em]  anh về biển [D]  lớn

[Em]  Là nắng [Bm]  vàng trên [Am]  sóng gợn hình [G]  mây

Thuyền ra [Em]  Vịnh, chở hai ta đi [Am]  mãi

Gió tung buồm theo [A]  hướng mắt xa [D]  xôi. 

[G]  Mênh mông [Bm]  quá tình [Em]  em tựa ngàn [D]  khơi

[Em]  Xa bến [Bm]  bờ, em [Am]  hỡi thuyền về [G]  đâu?

Làn tóc [Em]  xõa che [Am]  ấm chiều sương lạnh

[D]  Đôi môi hồng em [D7]  khẽ nói: yêu [G]  thôi! 

[B]  Giữa trời nước, dưới mây, trên sóng [Em]  ngàn

[A]  Vui hôm nay, đâu cần biết ngày [D]  mai

[Em]  Giữa trùng [Bm]  dương lô [Em]  nhô trăm đảo [Am]  nhỏ

[D]  Giữa đời anh, em đến tự bao [G]  giờ. 

2. [G]  Em là [Bm]  nước tuôn [Em]  xuống từ triền [D]  núi

[Em]  Cùng gió [Bm]  rừng ghềnh [Am]  suối vọng bờ [G]  lau

Chảy ra [Em]  biển mặn trôi dòng nước [Am]  mắt

Như giọt tình ta [A]  chia sớt cho [D]  nhau. 

[G]  Chim hải [Bm]  âu lượn [Em]  đêm ngày mỏi [D]  cánh

[Em]  Anh giang [Bm]  hồ quỵ [Am]  gối về cạnh [G]  em

Tay thiết [Em]  tha vuốt [Am]  xuôi đời mệt nhọc

[D]  Nụ cười tươi như [D7]  cánh cửa nhà [G]  quen. 

[B]  Vịnh Hạ Long dưới nắng chiều rớt [Em]  rơi

[A]  Đỉnh núi cao che khuất bóng hoàng [D]  hôn

[Em]  Thuyền, thuyền [Bm]  hỡi đưa [Em]  ta về Cẩm [Am]  Phả

[D]  Quê em nghèo nhưng [D7]  tình em mông [G]  mênh.