Menu

Chiều rỗng hồn em – Nguyễn Hữu Hồng Minh thơ Võ Kim Ngân

Tone

Đánh giá

 

1. Những buổi [Am]  chiều oằn mình lặng lẽ trôi [Dm]  đi

Như dòng [G]  sông vừa qua cơn [C]  lũ

Những buổi [F]  chiều như tách cà [G]  phê còn giọt [F]  cuối

Chẳng [E7]  để cho ai buồn tênh

Chờ ngất [Am]  ngây đắm say chờ hắt [Dm]  đổ

Những buổi [G]  chiều [E7]  rỗng [Am]  không


ĐK: Những buổi [Am]  chiều [C]  những buổi chiều [F]  trống

Nhìn chân [Dm]  trời tìm [G]  kiếm bóng hoàng [C]  hôn

Chỉ có mây [Dm]  thôi chỉ có mưa [Em]  buồn

Anh ở [G]  đâu, anh ở [Dm]  đâu

Và nỗi [F]  nhớ giăng giăng ngoài khung [Dm]  cửa

Và nỗi [F]  nhớ níu [G]  theo từng cánh [E7]  gió


2. Những buổi [Am]  chiều em chờ đôi mắt [Dm]  ấy

Chờ ngôi [G]  sao lấp lánh phía trời [C]  xa

Những buổi [F]  chiều chờ anh [G]  gọi

Cho [F]  em cho [Dm]  em [E7]  ngày lại bắt [Am]  đầu.