Menu

Chiếc lá cuối cùng – Đoàn Chuẩn – Từ Linh

Tone

Đánh giá

 

Em thời [Am]  gian, sương gió phôi [Dm]  pha

Anh ngồi đây anh nhớ đến [Am]  em

Như cành [F]  khô trước lúc xa [E7]  cây gọi nắng

Em thời [Am]  gian, em có biết [Dm]  không

Khi mùa đông đưa nắng qua [Am]  sông

Để tình [F]  yêu giữa nước mênh [E7]  mông gọi [Am]  đò.


Tôi đi bên [C]  người, người đi bên tôi

Sao đôi tâm [G]  hồn đã quá xa [C]  xôi

Trên những con [Am]  đường thoảng hương hoa sữa

Em đã nói [E7]  gì, quá khứ tương [Am]  lai

Trăng sao trên [C]  trời còn khi chia đôi

Nhưng tiếng ca [G]  nào còn lắng trong [C]  tôi

Tôi ngước lên [Am]  trời gọi mây hạnh [F]  phúc

Mây vẫn âm [E7]  thầm lãng đãng mây [Am]  trôi.


Hà Nội chiều [C]  nay trời lên mây [E7]  trắng

Chiếc lá cuối cùng rơi xuống chân [Dm]  em

Như nhắc mối [G]  tình trót lỡ không [C]  tên

Em biết nói [Am]  gì hỡi anh yêu [F]  dấu

Em khóc cho [E7]  tình mãi mãi không [Am]  quên.


Hà Nội chiều [C]  nay còn như in [E7]  bóng

Dấu vết lâu đài trên cát anh [Dm]  xây

Bóng dáng em [G]  về thấp thoáng đâu [C]  đây

Chiếc lá cuối [Am]  cùng là của em [F]  đó

Em hãy giữ [E7]  gìn trước lúc chia [Am]  tay.