Menu

Cha rơi – Lex Vũ

Tone

Đánh giá

 

Từ khi nhỏ [Am]  dại khi con hay khóc la [D]  hoài 

Được cha dỗ [F]  dành để con tròn giấc no [C]  say

Đêm ngày bôn [G]  ba bao nhiêu nhọc nhằn nắng [Em]  mưa

Không ngờ cuối [D]  đời lâm [F]  vào thân [Em]  phận cha [Am]  rơi.


Ngày con trưởng [Am]  thành cha mong an hưởng tuổi [D]  già

Mà con phũ [F]  phàng làm cha lạc kiếp cha [C]  rơi

Con dường như [G]  quên công cha như núi Thái [Em]  Sơn

Nghĩa mẹ như [D]  nước trong [F]  nguồn [Em]  chảy [Am]  ra.


Và rồi [D]  con đành mang bao lỗi [Am]  lầm

Để mặc [D]  cha cô đơn ngày tháng cuối [Am]  đời

Giàu sang mà [G]  không hiểu tình người cũng chẳng ai [Em]  khen

Tình con không [D]  bằng người dưng cho thiên hạ cười [Am]  chê.


Thời gian [D]  trôi lòng con như tỉnh [Am]  lại

Nhìn nhận [D]  ra bao sai lầm của con [Am]  rồi

Nước mắt chảy [G]  xuôi chớ bao giờ chảy ngược ai [Em]  ơi

Tình cha rơi [D]  này, bao khoan dung, không thua ruột thịt [Am]  kia

Trở về [D]  nơi xóm [Em]  nghèo bao la nghĩa [Am]  tình.


* Về cạnh [D]  nhau tháng [Em]  ngày yên vui suốt [Am]  đời.