Menu

Cây điệp vàng – Nguyễn Ngọc Thiện thơ Nguyễn Thái Dương

Tone

Đánh giá

 

Cây điệp [B]  vàng trước nhà em mỗi [Ebm]  tối 

Sắc hoa [Em]  vàng rụng xuống kín chân [B]  tôi 

Không hò [E]  hẹn sao tôi còn mãi [Em]  đợi 

Ðứng lơ [F#]  ngơ lóng ngóng dưới hiên [F#7]  đời.


Khung cửa [B]  sổ dịu dàng mở [Ebm]  lối 

Ngọn đèn [F#]  khuya lặng lẽ bóng em [B]  ngồi 

Tóc em [Abm]  xõa xuống đôi bờ vai nhỏ 

Dòng thác [F#]  nào cuộn chảy giữa lòng [B]  tôi.


[E]  Cây rơi [B]  vãi, lòng [Em]  tôi không rơi [B]  vãi 

[Abm]  Chỉ lặng thầm nở [E]  một nụ tình [C#m]  si 

[E]  Em có [B]  thấy một [Em]  mai khi thức [B]  dậy 

[C#m]  Hai dấu chân tôi [F#]  để lại trước [F#7]  sân.


Lòng tôi [B]  đấy yêu mà không dám [Ebm]  ngỏ

Xác hoa [C#m]  vàng sẽ [F#7]  nói hộ giùm [B]  tôi 

Lòng tôi [B]  đấy yêu mà không dám [Ebm]  ngỏ 

Xác hoa [C#m]  vàng sẽ [F#7]  nói hộ giùm [B]  tôi.