Menu

Cánh tuyết – Trần Thụy Minh thơ Thi Hạnh

Tone

Đánh giá

 

1. Tuyết [Dm]  rơi một mùa đông [Gm]  trắng 

Chơi [A7]  vơi từng hạt âm [Gm]  thầm

Êm đềm trong quảng hư [A7]  không

Lành [Gm]  lạnh bâng khuâng quyện [A7]  lấy


2. Một [Dm]  chiều xưa mùa đông năm [F]  ấy 

Mây [Bb]  ngàn lờ lững quên [A7]  trôi

Song [Gm]  hành khẻ bước bên [A7]  người 

Nhịp nhàng hoa tuyết [Dm]  nhẹ rơi 


ĐK : [A]  Rồi từ [D]  ấy nghe lòng xao xuyến 

Bồi [A]  hồi từng chuyến tương tư 

Mong [D]  chờ đếm những [G]  canh thâu 

Lâng [Em]  lâng ngàn nỗi ước [A7]  mơ


Rồi từ [D]  ấy anh về có hay 

Ngàn sợi [F#m]  tuyết là thương nhớ [G]  đong đầy

Ai [A7]  ngờ sợi tan trên [Em]  tay 

Ai [A7]  ngờ tuyết là hương [D]  bay


3. Nhớ [Dm]  nhung từng giây từng [F]  phút

Bàng [Bb]  hoàng một thoáng hư [A7]  hao

Vôi [Gm]  vàng như giấc như giấc chiêm [A7]  bao 

Cánh tuyết rụng vỡ [Dm]  lao xao


* Đưa cánh [Dm]  tuyết từng hạt [Gm]  lẻ loi

Bước chân [A7]  đời mình em chơi [D]  vơi