Menu

Cánh hoa xưa – Hoàng Trọng

Tone

Đánh giá

 

Vườn đào năm [Dm]  xưa chim [Gm]  hót lừng tiếng trong [Dm]  muôn hoa

Vương bao khúc [Gm]  ca thanh bình trong gió trời [A7]  xa

Ngàn giấc mộng tơ vàng [Gm]  xe mấy hàng [Dm]  tơ đàn

Ngày xuân êm [Bb]  trôi tình hoa say [Gm]  đắm rồi đành chia [A7]  phôi


Chiều chiều xa [Dm]  xôi hương [Gm]  hoa còn vấn vương [Dm]  nơi đây

Hoa xưa nhớ [Gm]  mong vương về giây phút hồn [A7]  say

Nhẹ nắn vài cung đàn [Gm]  mơ phút ngày [Dm]  xưa tàn

Rồi theo sương [Bb]  gió cung phím nay [A7]  đành lỡ làng đường [Dm]  tơ


ĐK Một mùa xuân [D]  tươi đã qua

[Em]  Hoa xưa vì [A7]  đâu sớm đã [D]  phôi pha

[Bm]  Lạnh lùng một [Em]  đêm gió [D]  mưa

[Em]  Lìa cành hoa trôi rơi theo dòng [A7]  nước


Mà giờ này [D]  đây luyến thương

[Em]  Hoa chàng còn [G]  in bóng trong [D]  gió sương

[Bm]  Trời buồn ngân [Em]  lên tiếng [D]  than

[Em]  Ngàn đời nhớ tiếc phấn [A7]  hồng trầm [D]  lan


Một chiều xuân [G]  xưa ta hát khúc [A7]  ca êm [G]  đềm cùng nhau say [Em]  đắm

Xa nhau có [Bm]  nhớ trong gió xuân [Em]  về khúc nhạc tình người đằm [A7]  thắm

Nào ngờ hoa [D]  kia chóng phai

[Em]  Xuân nay tìm [A7]  hoa đến trong [D]  sương mai

[B7]  Ngập ngừng nhìn [Em]  bao cánh [D]  hoa

[Em]  Lòng buồn nhớ [A7]  đến cánh hồng ngày [D]  qua