Menu

Cánh hoa xưa – Đăng Khánh

Tone

Đánh giá

 

Chiều [Dm]  tàn về trong hoang vắng đưa những xót [F]  xa [Bm7] 

Lạnh [Bb7]  lùng nhìn năm tháng [Gm]  qua dáng xưa giờ [Em7]  phai [A7]  nhòa 

Nghẹn [Dm]  ngào xin bao thương [F]  nhớ về với tình [Bb]  yêu [Em7]  cũ 

[C7]  Cánh hoa xưa với vòng tay [Bb7]  cũ [A]  đã xa muôn [Dm]  trùng 


[Bb]  Mấy phút đắm đuối ôi [C7]  mộng tan [F7]  rồi 

[B7]  Những xám [D]  hối cho ngày [F7]  xanh 

Mong [Ab]  manh duyên lỡ tan [Gm]  rồi 

Đêm [AC]  hoang ta khóc cho [Gm]  người người [A7]  hỡi 


Gọi [Bb7]  hồn ai trong sương [A7]  gió 

Cuộc [Bm7]  tình oan nên bến [Gm]  mơ 

Một [A7]  mình ta trong gió mưa ầm [Dm]  thầm [A7] 


[Bb]  Gió cuốn gió cuốn trong [C7]  vòng tay [F7]  này 

Vẫn [C7]  giá buốt trên bờ [F7]  môi 

Chia [Bb7]  ly chưa dứt duyên [Gm]  đời 

Duyên [Ab]  xưa theo gió bên [Gm]  người hoài [A7]  mong 


Lạnh [Bb7]  lùng nhìn dòng sông [A7]  vắng 

Nghẹn [Bm7]  ngào chờ dòng nước [Gm]  trôi 

Cuộc [A7]  tình để rồi thế thôi muôn [Dm]  đời [A7] 


Chiều [Dm]  tàn một bên sông vắng bao nỗi nhớ [F]  mong [Bm7]  

Một [Bb7]  ngày một đời sẽ [Gm]  qua dáng ai rồi [Em7]  phai [A7]  nhòa 

Nghẹn [Dm]  ngào nhìn hoàng hôn [F]  xuống Ừ thôi từ [Bb]  đây [Em7] 

[C7]  Vẫn sông xưa vẫn dòng nước [Bb7]  cũ, ước [A7]  mơ phai [Dm]  tàn