Menu

Cách xa – Song Ngọc thơ Nguyễn Bính

Tone

Đánh giá

 

Thôn [C]  Đoài ngồi nhớ thôn [Em]  Đông

Một người chín [Am]  nhớ mười mong một [G]  người

Gió [F]  mưa là bệnh của [G]  trời 

Tương tư là [G7]  bệnh của tôi yêu [C]  nàng.


Hai [Em]  thôn chung lại một [Am]  làng 

Cớ sao bên [G]  ấy chẳng sang bên [C]  này

Ngày [Em]  qua ngày lại qua [Am]  ngày 

Lá xanh nhuộm [G7]  đỏ thành cây lá [C]  vàng.


Bảo [Am]  rằng cách trở đò [F]  giang 

Không sang là [G]  chẳng đường sang đã [Dm]  đành

Nhưng [F]  đây cách một đầu [Dm]  đình

Có xa xôi [G7]  mấy là tình xa [C]  xôi.


Tương [F]  tư thức mấy đêm [Dm]  rồi 

Biết cho ai [G]  hỡi ai người biết [C]  cho

Bao [F]  giờ bến mới gặp [Dm]  đò

Hoa khuê các, [G7]  bướm giang hồ gặp [C]  nhau.


Nhà [C]  em cách một giàn [Am]  trầu 

Nhà anh có [F]  một hàng cau liên [G]  phòng

Thôn [Dm]  Đoài thì nhớ thôn [F]  Đông

Cau thôn Đoài [G7]  nở trầu không thôn [C]  nào.