Menu

Bóng chiều – Vĩnh Điện

Tone

Đánh giá

 

Mặt hồ đang lặng [Dm]  yên viên sỏi [Bb]  nào vô tình rơi [A7]  xuống

[Dm]  Làm xao động hồn [Gm]  ta [Am]  trong bóng chiều bao [Dm]  la

Tựa gốc cây thông [Gm]  già đợi [C]  chờ bóng đêm [F]  rơi

Ta đang lần đến hạt [Bb]  cuối [C]  trong sâu chuỗi đời tả [A7]  tơi


Trôi đi trong mê [Dm]  muội thời gian lặng lẽ chôn [Gm]  vùi

Những kỷ niệm buồn vui hạnh [C]  phúc và đớn [F]  đau

Buổi sáng mùa xuân tinh [A7]  khôi đất [Gm]  trời lung linh mưa [C]  bụi

Với những cây cỏ lá [F]  hoa mọc [Bb]  lên hồn [A7]  nhiên


Buổi trưa đầu mùa [Dm]  hạ đáng lẽ rong chơi trên đồi [F]  xa

Cơn mê [Gm]  nào đưa người lên đỉnh [Bb]  núi 

Ác mộng [C]  nào xô ta xuống vực [Dm]  sâu


Chiều thu đang về [Dm]  đây lá [Gm]  thu rơi tàn [A7]  tạ 

Mới [Dm]  hay đời quá mỏng [A7]  manh

Tóc xanh ngày [Dm]  nào nay [D7]  đã bạc trắng mái [Gm]  đầu

[C]  Có đếm được bao [F]  nhiêu 

[Bb]  Sợi tóc đen còn [C]  lại vương vấn trần [A7]  ai 

[Dm]  Tựa gốc cây thông [Gm]  già [C]  đợi cơn giá lạnh đêm [F]  đông

Nước [Bb]  mắt chảy hết vào [A7]  trong


Sống một [Dm]  đời sao đớn đau nhiều [F]  kiếp 

[Gm]  Trong bóng chiều mênh [Bb]  mông [C]  ta lần đến hạt cuối [F]  cùng

[A7]  Trong sâu chuỗi đời [Dm]  lận đận.