Menu

Bến sông quê – Trương Phi Hùng

Tone

Đánh giá

 

1. Con nước chiều dần [Dm]  lên, đưa người [G]  thương rời xa bến [Dm]  yêu

Rời xa bến [C]  quê, theo dòng [Dm]  trôi đến nơi xa [G]  lạ

Gió hiu hiu [C]  lạnh, người đưa [Em]  tiễn mắt trông về phương [A7]  xa

Bóng em sang [C]  bờ, lệ rơi [A7]  tuôn ướt thấm đôi mi [Dm]  buồn.


2. Nghĩa nặng tình [Dm]  sâu, nên người [G]  ta rời xa chốn [Dm]  đây

Mẹ cha dưỡng [C]  nuôi bao nhiêu [Dm]  năm ơn nghĩa sinh [G]  thành

Không trách em thay [C]  lòng, mà chỉ [Em]  trách duyên mình long [A7]  đong

Để em sang [C]  dòng, nhìn người [A7]  đi, ôi xót xa trong [Dm]  lòng.


ĐK:

[Bb]  Ai, ai gieo nỗi thương [Dm]  đau

[G]  Ai, ai chia cách tình [Dm]  tôi

Một người [G]  đi, một người ôm thương [C]  nhớ

Cuộc tình ta, một đời duyên [Am]  lỡ

Bến sông [C]  chiều thắt thẻo niềm [F]  đau.


[Bb]  Mai, mai đây ở phương [Dm]  xa

[G]  Xin, xin hãy quên đời [Dm]  nhau

Cuộc tình [G]  ta buồn như chiếc [C]  lá

Hẹn thề nhau rồi đành dang [Am]  dở

Em đã theo [C]  chồng, là cách biệt chờ [Dm]  mong.


[Dm]  Chiều tàn [G]  rơi, ngồi ôm thương [Dm]  nhớ

Nhớ bến sông [G]  quê, đôi [F]  mình sánh bước cùng [G]  nhau

Thiết tha [F]  trao bao lời hẹn [Am]  ước sắc son, mặn [Dm]  nồng.


Giờ còn [D]  đâu những lời chờ nhau

Thôi chúc [F]  em bình [G]  an [C] 

Trọn [F]  đời thuỷ chung câu [Am]  hẹn cùng [Dm]  ai.