Menu

Bến Kiên Giang – Anh Việt thơ Lý Dũng Tâm

Tone

Đánh giá

 

1. Chiều Kiên Giang [G]  bến mưa với sương hòa [Am]  nhau

Gió heo reo thổi [D7]  dưới chấm bông phi [G]  lao

[C]  Ôi Kiên Giang tiêu điều [D7]  nên thơ như hoa [G]  chiều

[Bm]  Và đây bến [C]  xưa ngày [G]  ấy [E]  mưa gió ra [Am]  đi buồn đau

[D7]  Quên tình [Am]  lòng tình [D7]  đời tình nước chớ [G]  quên


Năm xưa bến [D7]  này anh [G]  thề lòng quyết hy [C]  sinh vì [D7]  nước

[C]  Bao thu đi rồi đi [D7]  mãi [G]  anh quyết [Em]  đi 

Hẹn [Am]  không cho [D7]  lòng thương [G]  nhớ

Mưa thu gió [D7]  lộng bốn [G]  phương lòng hướng êm [C]  đềm dần [D7]  trôi

[C]  Trăng thu soi mỏi xuyến [D7]  ái [G]  bao kẻ đi [D7]  không [G]  về


2. Ngàn cây sơ [G]  xác theo gió thu chiều [Am]  nay

Như đàn âm thán [D7]  bao kẻ đi không [G]  về

[C]  Sóng Kiên nước đưa đờ [D7]  sông trôi nơi [G]  nào

[Bm]  Hàng cây bến [C]  xưa còn [G]  đó [E]  nhưng bóng anh [Am]  nay còn đâu

[D7]  Đã ra [Am]  đi lòng [D7]  nguyện đền đáp núi [G]  sông


Kiên Giang gió [D7]  lạnh sương [G]  mờ ngàn lá trôi [C]  theo dòng [D7]  nước

[C]  Như bao nhiêu người đi [D7]  mãi [G]  trong gió [Em]  sương 

Hẹn [Am]  quên muôn [D7]  sầu vương [G]  vấn

Em mong nhớ [D7]  lại những [G]  ngày ngày thắm êm [C]  như ngày [D7]  xuân

[C]  Hương xuân nay còn đâu [D7]  nữa [G]  man mác bao [D7]  u [G]  buồn