Menu

Bài thơ mưa nắng – nhạc Võ Tá Hân – thơ Nguyên Lương

Tone

Đánh giá

 

 

1. Anh đã [C]  giấu một [Em]  trời thu nắng [Am]  vàng

Dưới đôi [Dm]  mi dài phủ mắt buồn [G]  em

Cười hồn [Dm]  nhiên em là niềm hy vọng

Giấu linh hồn trĩu nặng trong mưa [G]  đêm. 

Hãy chia [C]  anh một [Em]  chút buồn mấy [Am]  thuở

Mây trắng [Dm]  đi rồi xám cả trời [G]  tây

Nói anh [Dm]  nghe từ [Dm/C]  những lời thơ [Dm/B]  dại

Như tiếng [G]  chim đùa giữa đám cỏ [C]  may. 

ĐK:

Nắng đổ mênh mông, đời sầu luý [Em]  tuý

Ngày tương [Am]  tư, tối nằm mộng [Dm]  mơ

Em có về tiếng chân ai rời rã

Mưa rơi ngoài trời anh nhớ bâng [G]  quơ. 

Anh nhớ em [C]  yêu nụ cười ánh [Em]  mắt

Sợ rồi [Am]  quên anh giữ lại thời [Dm]  gian

Nhớ quê hương thơ u sầu vang vọng

Thơ có [G]  buồn sao bằng ánh mắt [C]  em. 

2. Ai có thấy vườn [Em]  nhà anh hé [Am]  nhuỵ

Trong lá [Dm]  hoa tươi nắng cũng se [G]  mình

Và mùi [Dm]  hương nghe đầu cơn gió mới

Tóc mây bồng giữa ánh trăng [G]  đêm. 

Thơ đã [C]  ướm màu [Em]  mùa thu ngát [Am]  tình

Mưa nắng [Dm]  chiều biết san sẻ cùng [G]  ai

Em vẫn [Dm]  ngọt như [Dm/C]  ô mai đầu [Dm/B]  lưỡi

Còn đây [G]  anh thuốc đắng gói đêm [C]  dài.