Menu

Không còn bình yên – Juun Đăng Dũng – Bảo Thạch

Tone

Đánh giá

 

 

 

capo 1

tone [Em] 

 

Anh vẫn [C] muốn thật lòng chấp [Bm] nhận rằng em đã đúng

Cuộc tình [Am] mình dù [D] có bước thêm cũng [G] thế...

Những oán [C] trách hờn giận, đứng [Bm] lại đằng sau vương vấn

Vì [Am] trong lòng anh ngoảnh [Bm] lại cũng chỉ là [Em] em

 

[C] Đưa em về lần nữa, [Bm] siết anh chặt lần nữa,

Cho anh [Am] cảm nhận cái [D] ôm từ đằng sau [G] nữa.

[C] Đông lại về lần nữa, rét trên [Bm] da buốt cả trong [E7] tim

Có [Am] lẽ thế nên cái nắm [D] tay không còn bình [G] yên

 

Từng yêu [C] nhau đến thế, vì nhau đến thế, vất [Bm] vả bắt đầu từ hai [Em] kẻ xa lạ

Giờ đứng [Am] phía lối ra cuộc [D] tình như một người khán [G] giả.

Thời gian [C] đâu giúp chúng ta lùi lại quá khứ, lùi [Bm] lại đến khi ôm [Em] nhau say ngủ

Hơi [Am] ấm em vẫn còn [D] luyến lưu trên bờ vai [G] anh

 

Mình có [C] thể bằng lòng, nói [G] ra một câu chấm dứt

Nhưng rồi [Am] sao ? Đằng sau [D] đó là điều gì [G] nữa ?

Điều gì hơn [C] nỗi cô đơn, hơn [Bm] nỗi ân hận muộn [E7] màng?

Để [Am] cả đêm dài nuốt [B7] anh trong cơn [Em] mơ về em.