Menu

Người ấy – Mắt Ngọc – Nguyễn Ngọc Thiện

Tone

Đánh giá

 

 

Ô [G] hay mới gặp chỉ đôi [C] lần mà [D] sao lòng [Am] đã thấy bâng [D] khuâng.

Hiên [G] nhà không hẹn mình vẫn [Am] đợi, [D] dù người [Am] ấy chỉ ngang [D] qua.

Có [Em] lần mình ưu tư trước [Am] gương [G] mái tóc chải [D] hoài [Am] vẫn rối [D] tung,

Tóc [G] mình đang [Cm] rối vì cơn [D] gió. Không, bởi mình đang rối [G] lòng.

 

Gặp [Gm] nhau người ấy bình thản [Eb] lạ, còn [F] mình mình cảm thấy nôn nao.

Vừa [Cm] giận, vừa thương, vừa mắc [Gm] cỡ, tại [D] mình chứ có tại ai [G] đâu

 

Người [G] ấy chỉ là người ấy [Am] thôi, [D] ngỡ mình như còn bé trong đời,

Cớ [G] gì mình mới sang mười [Am] bảy, [D] lòng cứ làm sao lúc gặp [G] người.