Menu

Một thoáng nhìn nhau – Từ Công Phụng – Phong Sơn

Tone

Đánh giá

 

 

Tôi viết vội bài [Bm] thơ

Dù giấy [C#m7b5] trắng là một bức [G] tường

Dù mực [E] đen chỉ mỗi hòn [F#7] than

Khi một [G] thoáng nhìn thấy [F#7] em

 

Tôi viết vội bài [Bm] thơ

[F#7] Bởi vì đời còn là [G] 

[D] Bởi vì đời còn là [Em6] thơ

Khi tim [A] tôi còn biết rung [G] động

 

Tôi [Bm] sợ một [Bbaug] làn hương bay [Bm7] đi

[Gmaj7] Một làn môi mím [Bm] lại

Một ánh mắt dâng [G] sầu

[F#7] Một bàn tay buông [Bm] xuống

Và một dáng [C#m] đi khuất bóng [F#7] nguồn thơ

 

Tôi [B] sợ thực tại đau [Ebm] thương

Tôi [B7] sợ thực tại đau [E] thương

[C#m] Sao em đến vội [F#7] đi

[Ebm] Sao em cười vội [G#m] khóc

[C#m] Sao em đưa tay vội vàng buông [F#7] xuống?

Sao em cười vội vã quay [B] đi [EmBmEmBmF#7] 

 

Tôi [Bm] chép vội bài thơ

Kẻo [F#7] người đời ngoảnh [Bm] mặt

Một [F#7] thoáng nhìn [A] nhau, một thoáng nhìn [D] nhau

[Em] Yêu thương dù rất [D] ít, yêu [B] thương dù rất [E] ít

Tôi vẫn [Ebm] vội vàng ghì lấy [G#m] ý [F#7] yêu [B] thương