Menu

Người nuôi hy vọng – Nhất Sinh

Tone

Đánh giá

 

 

Tôi vẫn hy [Am]  vọng [G] 

Tôi vẫn hy [Em]  vọng, một ngày [Am]  về 

1. Tôi vẫn hy [Am]  vọng một ngày về quê xưa dấu yêu

Kết rơm khô sửa mái tranh nghèo để mẹ già nương qua ngày [Em]  tháng

Tôi yêu chuộng tự [Am]  do, yêu hoà bình về khắp muôn nơi

Cho quên đi tháng ngày lửa [Em]  khói để tìm lại những cuộc [Am]  vui. 

Hy vọng [Am]  nhiều cho tương lai, nhưng tương [Dm]  lai bao giờ sẽ [Em]  đến, sẽ đến ai [Am]  ơi

Đời tôi bao nhiêu [Dm]  năm miệt mài sương [C]  gió vẫn nuôi hy [Am]  vọng

Tôi vẫn hy [A]  vọng lời nguyện cầu trên đoá môi [Bm]  khô

Sẽ không [E7]  là tiếng quạ trong [Am]  đêm. 

2. Tôi vẫn hy [Am]  vọng chiều Hà Nội mai kia sẽ vui

Phố xanh xao một sớm khoe mầu nhớ Sài Gòn hoa đăng ngập [Em]  lối

Quên sao được chuyện [Am]  xưa, đêm tạ từ nàng khóc như mưa

Tôi bâng khuâng thấy lòng tiếc [Em]  nuối, thương nhiều về kỷ niệm [Am]  thôi. 

Tôi được [Am]  về yêu bên em, hay xa [Dm]  em không cần biết [Em]  đến dĩ vãng em [Am]  ơi

Đời tôi yêu phong [Dm]  sương bụi đường chinh [C]  chyến đã lâu quen [Am]  rồi

Tôi chỉ mong [A]  rằng đẹp lòng người yêu dấu phương [Bm]  xưa

Lẻ loi [E7]  một chút tình cô [Am]  liêu. 

3. Tôi vẫn hy [Am]  vọng một chiều bình yên bên lũ em

Để tung tăng lựa gió tung diều, ngắm đàn cò lang thang về [Em]  tối

Thương thay bà mẹ [Am]  quê, sáng trở về nặng gánh cau khô

Đêm qua đêm gối đầu vẫn [Em]  nhớ nguyện cầu ngày con mẹ sẽ [Am]  về. 

Tôi đợi [Am]  từng phong thư xanh, sao lâu [Dm]  nay thư chẳng đến [Em]  nữa đến nữa tim [Am]  ơi

Tình yêu đang dâng [Dm]  cao thình lình chấp [C]  cánh đã bay xa [Am]  rồi

Tôi chỉ hy [A]  vọng chuyện tình mình tha thứ cho [Bm]  nhau, phút ban [E7]  đầu có gì thương [Am]  đau 

Tôi vẫn hy vọng [G] 

Tôi vẫn hy [Em]  vọng

[G]  Một [Em]  ngày [Am]  về.