Menu

Mơ về đất mẹ – nhạc Phạm Duy – thơ Hoàng Ngọc Ẩn

Tone

Đánh giá

 

 

1. Phi [C]  lao cuối đồi rít [Am]  mãi

Nhạc [F]  vàng trỗi giữa cô [C]  liêu

Anh [Dm]  nghe lòng [E7]  anh sao mà tê [Am]  tái

Quê [Dm]  hương anh thương nhớ thật [G7]  nhiều.

Con [C]  đê kéo dài lối [Am]  xóm

Từng [F]  hàng dừa sắc xanh [C]  xanh

Hương [Dm]  thơm ngày [E7]  vui vui mùa lúa [Am]  mới

Người [Dm]  dân ta [G7]  sống yên [C]  vui

ĐK:

Nhớ [Am]  mẹ tóc pha một màu trắng

Lưng còm, má [A7]  hóp với răng [Dm]  long

Da [G]  đen dầm sương và dãi nắng

Tháng [Am]  ngày tần [D7]  tảo gắng nuôi [G7]  con

Xưa [F]  em tóc thề buông [Fm]  rũ

Bờ [Eb]  vai nhỏ [Ab]  bé dáng thon [C#]  thon

Nụ [C]  cười em tôi vô tư [Am]  lự

Đời [Dm]  tươi như là [G7]  một vết [C]  son [G7] 

2. Thân [C]  anh vướng đời lữ [Am]  thứ

Hải [F]  hồ tới khắp muôn [C]  nơi

Thân [Dm]  anh rày [E7]  đây, mai [Am]  đó

Quê [Dm]  hương anh đâu dám phụ [G7]  tình

Chim [C]  bay giữa chiều cô [Am]  lẻ

Lạc [F]  đàn mỏi cánh chim [C]  bay

Anh [Dm]  mơ một [E7]  mai anh về quê [Am]  cũ

Dù [Dm]  đang chịu [G7]  kiếp lưu [C]  đày.