Menu

Khi ánh chiều rơi – Tạ Tấn – Trịnh Kính

Tone

Đánh giá

 

 

Chiều dần [Cm]  buông gieo u sầu về khắp trần gian

Buồn vương [Fm]  vấn áng mây chiều lờ lững dần [Cm]  tan

Nhìn bầy [Ab]  chim bay [Bb]  về ngơ ngác tìm [Eb]  đàn [Ab] 

Kìa hoàng [G7]  hôn đem màn đêm

Sương khắp nơi non [Cm]  ngàn.

Chiều tha [Cm]  hương [Fm]  gieo rắc mối sầu [Cm]  vương

Kìa muôn phương [Fm]  đang đắm trong chiều [G7]  tàn

Ngoài phương xa [Fm]  bao khúc nhạc ái [Cm]  ân

Gieo buồn thế [Bb]  nhân

Mỗi khi chân [Eb]  trời [Ab]  hoàng hôn [G7]  rơi

Muôn tiếng than không [Cm]  lời.

Ngày dần [C]  trôi [F]  nắng tắt sau [C]  đồi

Nhìn hoàng [Dm]  hôn [G7]  hát khúc chơi [C]  vơi [G7] 

Chiều mang [C]  theo [Am]  muôn tiếng ca u [Dm]  sầu [G7] 

Ngày dần [F]  qua [G7]  bao phút vui còn [C]  đâu. [Am] 

Trông nơi xa bóng [Em]  ai

Lê chân theo nắng [F]  phai

Vui ra đi đến ngày mai

[G]  Vương mây bay thiết [F]  tha

Trông theo ai khuất [Dm]  xa

Còn lưu [G7]  luyến chi ngày [C]  qua. [Am] 

Xưa nơi đây chốn thần [Em]  tiên

Say sưa giấc triền [F]  miên

Mưa hiu hắt ngoài hiên

[G]  Nay than ôi bóng người [F]  xưa

Vương trong mấy đường [Dm]  tơ

Nhạc [G7]  lòng gieo thương [C]  nhớ.

* Ngày dần [Em]  trôi

[F]  Nhạc lòng gieo

[G]  Khi ánh chiều [F]  rơi

[G]  Trên quê [C]  hương.