Menu

Nơi ký ức bắt đầu – Xuân Tài

Tone

Đánh giá

 

 

1. [C]  Nơi ký ức bắt đầu là màu áo [E7]  trắng nghiêng nghiêng sân trường

Là bàn [Am]  chân nhỏ xinh đạp [C]  xe từng chiều tan [A7]  lớp

Là [Dm]  ô cửa quen hàng ngày [G]  ngóng trông em

Là [Em]  dãy ghế đá an [A7]  nhiên bên cạnh ta

đôi [Dm]  phút chuyện trò những bí mật cỏn [G]  con.

2. [C]  Nơi ký ức bắt đầu, đợi chờ tiếng [E7]  trống ra chơi mỏi mòn

Để ngẩn [Am]  ngơ nhìn ai, từ [C]  trên tầng cao lặng [A7]  lẽ

Là [Dm]  những mộng mơ của cậu [G]  bé ngây ngô

Là [Em]  trêu quá trớn cho ai [A7]  kia giận hờn

Là những [Dm]  dòng tin nhắn dài chưa từng dám gửi [G]  đi.

ĐK1:

Thời [C]  gian dần qua tháng năm không ở lại

Và tuổi [E7]  xuân tựa như gió mây

Âm thầm [Am]  đi như [C]  cách ký ức khởi [Em]  đầu

Khẽ nắm ngón [F]  tay bên em bước âm [G]  thầm

Đôi môi ngập [Em]  ngừng chỉ kịp trao câu hỏi [Am]  thăm

[Dm]  Liệu rằng sau cơn mưa, có tìm [G]  lại được nụ cười năm xưa.

Còn [C]  ai đợi ai dưới nắng trưa mùa hạ

Cổng trường [E7]  như buồn thiu xót xa

Trên [Am]  hàng cây, [C]  ve vẫn hát những bài [Em]  ca hững hờ

Nếu mỗi sớm [F]  mai không em để mong [G]  chờ

Nếu mỗi buổi [Em]  chiều chẳng còn ánh mắt ngây [Am]  thơ

[Dm]  Liệu chàng khờ năm [G]  ấy có còn [C]  mơ.

3. [C]  Nơi ký ức xanh màu, của dòng cảm [E7]  xúc trong veo nhẹ nhàng

Chiều hoàng [Am]  hôn dần buông cùng [C]  nhau dạo từng con [A7]  phố

Khoảnh [Dm]  khắc đầu tiên con tim [G]  biết rung lên

Bạn [Em]  bè cùng lớp vẫn trêu [A7]  hai đứa mình

Những niềm [Dm]  vui không màu những tình cảm không [G]  tên.

ĐK2:

Gửi [C]  câu chuyện ta cất đi trong kỷ niệm

Mùa lại [E7]  qua cùng những lắng lo

Nơi dừng [Am]  chân của [C]  những tháng năm học [Em]  trò

Gió vẫn thướt [F]  tha mơn man cánh hoa [G]  phượng

Đôi mi gượng [Em]  cười còn đọng lắng những giọt [Am]  sương

[Dm]  Lời dặn dò ngây ngô, đã đủ [G]  dài để một người mãi nhớ.

Rồi [C]  những buồn vui những nghĩ suy chân thành

Chỉ còn [E7]  trong từng câu hát anh

Con đường [Am]  ta, phút [C]  chốc bỗng như thành [Em]  xa bất tận

Hứa với trái [F]  tim rằng một ngày nắng êm [G]  đềm

Anh sẽ trở [Em]  về tìm lại chốn cũ thân [Am]  quen

[Dm]  Liệu khoảng trời năm [G]  ấy có còn [C]  em.

ĐK3:

Thời [C]  gian dần qua tháng năm không ở lại

Và tuổi [E7]  xuân tựa như mây gió

Âm thầm [Am]  đi như [C]  cách ký ức bắt [Em]  đầu

Khẽ nắm ngón [F]  tay rồi anh bước [G]  đến

Ngắm thêm một [Em]  lần nụ cười bình [Am]  yên

[Dm]  Liệu rằng sau cơn mưa, có tìm [G]  lại được nụ cười năm ấy.

Còn [C]  ai đợi ai dưới nắng trưa mùa hạ

Cổng [E7]  trường như buồn thiu xót xa

Tâm sự [Am]  xưa, gửi [C]  vào từng dòng lưu [Em]  bút

Cảm ơn tuổi [F]  xuân giúp tôi trưởng [G]  thành

Và cảm ơn một [Em]  ai đã cùng tôi chung [Am]  bước

Nơi ký [Dm]  ức khởi đầu ngày đôi [G]  ta gần [C]  nhau.

[C]  Nơi ký ức bắt đầu,

là màu áo [E7]  trắng nghiêng nghiêng sân trường

là niềm [Am]  vui giản đơn là [C]  những giấc mơ dở [F]  dang.