Cành hoa sen – Thích Chân Quang
Đánh giá
tone gốc: [Em]
[Em] Trên đỉnh [G] núi Linh [D] Sơn êm [Em] đềm
Trong đại [G] chúng, an [D] hoà trang [Am] nghiêm
Cành sen [C] trắng, Phật đưa lên trầm [G] hùng
[Em] Môi ai [G] thoáng một [D] nụ cười bao [Em] dung
[Em] Hoa sen [G] đó có [B7] từ muôn đời [Em] rồi
Hoa không [D] tướng khắp [A] vô cùng không [Em] gian
[G] Hoa không ý chứa [B7] đựng muôn vạn [Em] loài
Hoa không [D] đóa ngát [A] hương vào vô [Em] biên
Hoa sen [G] đó, có [Am] chăng là tâm hoa,
Khắp [G] nơi là tâm ca, rất [B7] an bình bao [Em] la
[Em] Nơi nhân [G] thế khóc [B7] và than nhiều [Em] rồi
Hoa tinh [D] khiết đứng [A] vươn mình hiên [Em] ngang
[Em] Trong khăn [G] khó vẫn [B7] toả hương ngạt [Em] ngào
Đem chân [D] lý sáng [A] soi cả muôn [Em] sinh
Hoa sen [G] đó, có [Am] chăng là con tim,
Sắt [G] son và trung kiên, chiếu [B7] soi ngàn muôn [Em] niên
Con [C] nguyện suốt cuộc [Em] đời, như cành sen thơm [G] ngát
Như Phật đấng Đại [D] Hùng, đã vượt bao khó khăn
Đi tìm Ánh Đạo [C] Vàng, đem [B7] về cho chúng [Em] sinh
Con nguyện sẽ trọn [B7] đời, chướng ngại không lùi [Em] bước
Theo lời Đấng đại [B7] từ, giữ gìn tâm trắng [Em] trong
Giữ gìn Ánh Đạo [C] Vàng, giữ [B7] gìn cho chúng [Em] sinh.