Menu

Người hai quê – Sơn Hạ

Tone

Đánh giá

 

1. Làng tôi [Am]  đây có con [G]  sông tắm mát quanh [Am]  năm

Làng tôi đây có cánh [D]  đồng thẳng cánh cò [Am]  bay

Làng tôi [G]  đây có cánh diều, có cánh [D]  diều mơ ước tuổi [Am]  thơ

Có nội [G]  tôi tóc trắng lưng còng

Tuổi thơ [Em]  ơi! Ấu thơ [G]  ơi! Kỷ niệm khó [Am]  quên.


2. Tuổi đôi [Am]  tám, tôi xa [G]  làng, xa mái nhà [Am]  xưa

Xa người [G]  thương, tôi dạt nơi đất khách quê [Am]  người

Nơi quê [G]  nghèo, người có [Em]  thường, thường nhắc tên [C]  tôi

Tôi bây [G]  giờ, tôi bây [Em]  giờ là người hai [Am]  quê.


ĐK:

Hai [Am]  quê, cách xa muôn [D]  trùng

Biết ngỏ cùng ai người ơi nỗi nhớ đong [Am]  đầy

Hai [G]  quê, cũng một dòng [Em]  sông 

Mà sao chia cách bởi dòng [G]  đời xuôi ngược, ngược [Am]  xuôi.


Phương [F]  Nam, ngóng trông quê [D]  nghèo

Nước chảy về đâu, cho tôi nhắn nội đôi [Em]  câu

Nội [G]  ơi, con sẽ trở [Em]  về

Con sẽ trở [D]  về, trở [Em]  về bên làng quê [Am]  xưa.


3. Chiều hôm [Am]  nay, cơn mưa [G]  giăng phủ kín khung [Am]  trời

Nội tôi đã theo cánh [D]  cò xa mãi ngàn [Am]  khơi

Lời ru [G]  đó, đã không còn, đã không [D]  còn tiếng hát ầu [Am]  ơ

Nội đã [G]  xa, xa mãi không [Em]  về

Nghe nao [G]  lòng, nghe nao [Em]  lòng của người hai [Am]  quê.