Menu

Sợ tiếng yêu tôi – Hiếu Anh thơ Miên Du Đà Lạt

Tone

Đánh giá

 

1. Một lần được [Dm]  nghe tim yêu gọi mời

Giật mình lặng [Bb]  câm, sợ tiếng yêu [A7]  tôi

Muốn tìm bình [Dm]  yên nhưng sao buồn [Bb]  thế

Mỗi lần tình [Gm]  qua, thương đau một đời.


2. Rồi một lần [Dm]  yêu, tưởng vui trong đời

Người tình vội [Bb]  đi, tôi khóc thương [A7]  tôi

Tình nào vụt [Dm]  bay, đôi tay chới [Bb]  với

Chuyện tình ngày [Gm]  xưa [A7]  đã qua mất [Dm]  rồi.


ĐK: Rồi [Dm]  đời quạnh [F]  hiu, tôi làm thơ [Bb]  tình

Kể chuyện đời [C]  tôi gieo sầu cho nhân [F]  thế

Đường về lặng [Bb]  yên, xao xác lá [A7]  rừng

Cuộc tình đã [Gm]  qua [A7]  sao mắt lệ [Dm]  nhoà.


3. Rồi đời cũng [Dm]  qua, như bao cuộc tình

Lệ nào hoen [Bb]  mi, rồi cũng khô [A7]  đi

Dù thật buồn [Dm]  đau cũng cho đời nụ [F]  cười

Nhưng kìa tại [A7]  sao sợ tiếng yêu [Dm]  tôi.