Menu

Lý ngựa tình thiêng – Đynh Trầm Ca

Tone

Đánh giá

 

1. Thuở anh làm con [Am]  ngựa trên [D]  lưng thắng kiệu [Am]  vàng

Là [C]  dành riêng mong [D]  chở em [E7]  sang

Thuở em là công [G]  chúa ta [C]  dại khờ đã [Am]  hứa

Chở [B7]  nàng đến trăm [E7]  năm bạc [Am]  đầu


Ngỡ đâu là duyên [Am]  nợ ai [D]  hay giữa dòng [Am]  đời

Kiệu [C]  tình em tháo [D]  bỏ như [E7]  chơi

Bước lên đời nhung [G]  gấm em [C]  một đời êm [Am]  ấm

Để [B7]  ại phía sau [E7]  lưng ngựa [Am]  buồn


ĐK: Kìa là kiệu [Am]  hoa người đã đưa nàng về [C]  dinh

Một bề lặng [F]  thinh ngựa đứng hí vang một [Am]  mình

Cuộc đời buồn tênh ngựa đứng u hoài một [C]  bên

Lặng nhìn người [Am]  vui mà [E7]  thấy xót xa ngậm [Am]  ngùi.


2. Bởi ta là con [Am]  ngựa em [D]  thay giữa dòng [Am]  đời

Ngại [C]  ngần phân vân [D]  mãi anh [E7]  ơi

Đã rồi thương [G]  tiếc giữa [C]  dòng đời chảy [Am]  xiết

Để [B7]  ngựa đứng bơ [E7]  vơ đợi [Am]  chờ


Bỗng nghe chợt lưng [Am]  nặng khi [D]  em xa với kiệu [Am]  vàng

Kiệu [C]  sầu em thay [D]  triệu trên [E7]  lưng

Ngả nghiêng ngựa tung [G]  vó ôm [C]  mộng cuồng chạy [Am]  mãi

Đến [B7]  tận ngõ hư [E7]  không miệt [Am]  mài


* Và ai từ [Am]  đó biến thành ngựa [G]  điên

Chở sầu chạy [E7]  miết đến miền vô [Am]  biên

[Dm]  A Di Đà [Am]  Phật, [E7]  A Di tình [Am]  thiêng