Menu

Thương vợ chân ngắn – Võ Hoàng Lâm

Tone

Đánh giá

 

1. Trời [Em]  sinh chân ngắn có làm sao

Cớ chi xấu [D]  hổ phải tự hào em [G]  ơi

Chân [Em]  dài là vợ của người [Am]  ta

Còn em chân [B7]  ngắn mới là vợ [Em]  anh


Vì [Em]  em chân ngắn mỏng manh

Việc to việc [D]  lớn mới cần tới [G]  anh

Nếu [Em]  mà em to khỏe như [Am]  anh

Thì việc đâu [B7]  nữa để anh giành [Em]  làm


ĐK:

Thương [D]  em, yêu [Em]  em vì tính dịu [Am]  dàng

Chịu thương chịu [B7]  khó xóm làng ngợi [Em]  khen

Dù [D]  rằng đời [G]  nghèo hạnh phúc có mong [Em]  manh

Cùng anh chia [B7]  sớt nắng mưa em cũng [Em]  đành.


Thương [D]  anh bao [G]  năm em tần tảo vì [Em]  anh

Mà em có [D]  trách hoặc nửa lời thở [G]  than

Dù [Em]  nghèo, dù nghèo cuộc sống có gian [Am]  nan

Cùng anh chia [B7]  sớt đắng cay em chẳng [Em]  màng.


2. Trời [Em]  sinh chân có gì đâu

Cớ chi xấu [D]  hổ phải tự hào lên [G]  em

Chân [Em]  dài là vợ của đại [Am]  gia

Còn em chân [B7]  ngắn mới là vợ [Em]  anh.


Vì [Em]  em chân ngắn mỏng manh

Việc to việc [D]  lớn mới cần tới [G]  anh

Nếu [Em]  mà em to khỏe như [Am]  anh

Thì việc đâu [B7]  nữa để anh giành [Em]  làm.


ĐK:

Thương [D]  em, yêu [Em]  em vì tính dịu [Am]  dàng

Chịu thương chịu [B7]  khó xóm làng ngợi [Em]  khen

Dù [D]  rằng đời [G]  nghèo hạnh phúc có mong [Em]  manh

Cùng anh chia [B7]  sớt nắng mưa em cũng [Em]  đành.


Thương [D]  anh bao [G]  năm em tần tảo vì [Em]  anh

Mà em có [D]  trách hoặc nửa lời thở [G]  than

Dù [Em]  nghèo, dù nghèo cuộc sống có gian [Am]  nan

Cùng anh chia [B7]  sớt đắng cay em chẳng [Em]  màng.


* Đôi [D]  ta chung [Bm]  tay xây hạnh phúc ngày [Em]  mai

Thương nhau đến [D]  lúc bạc đầu vẫn [G]  thương

Vợ [Em]  chồng đồng lòng tát cạn biển [Am]  đông

Cùng nhau chia [B7]  sớt đắng cay mặn [Em]  nồng.