Menu

Anh đi rồi – Hồng Xương Long thơ Lê Nam Thắng

Tone

Đánh giá

 

1. Anh đi [Am]  rồi, nắng tắt giữa chừng [Dm]  xuân

Em ở [Em]  lại nhớ [Am]  đừng buồn em [F]  nhé

Con còn [G]  nhỏ em cũng còn rất [Dm]  trẻ

Người đàn bà bé nhỏ của [E7]  anh


Anh đi [Am]  rồi, đời vẫn mãi tươi [Dm]  xanh

Em ở [Em]  lại chớ [Am]  đừng rơi nước [F]  mắt

Dẫu biết [G]  rằng tim em còn đau [Am]  thắt

Mạnh mẽ lên [E7]  em đi tiếp chặng đường [Am]  dài


ĐK1:

Anh đi [C]  rồi, đâu còn thấy ban [Am]  mai

Mỗi chuyến này [Dm]  thôi không như lần đi [Am]  trước

Chẳng hẹn ngày [G]  về mà chân anh phải [F]  bước

Xa xôi [G]  rồi tình mãi mãi chia [E7]  đôi


Anh đi [C]  rồi, vẫn đọng mãi trên [Am]  môi

Thơm tóc ngày [Dm]  xưa thủa nào mình quen [Am]  biết

Ái ân mặn [G]  nồng tình ta còn da [F]  diết

Bao năm [G]  rồi ân [E7]  tình chẳng nhạt [Am]  phai


2. Anh đi [Am]  rồi, cuộc sống lắm chông [Dm]  gai

Em sẽ [Em]  phải chỉ [Am]  một mình mình bươn [F]  chải

Anh chẳng [G]  còn giúp gì cho em [Dm]  được

Chỉ ngàn lần xin lỗi mà [E7]  thôi.


Anh đi [Am]  rồi, đời sống cũng sẽ [Dm]  quen

Nỗi buồn [Em]  sẽ vơi [Am]  dần theo năm [F]  tháng

Con chúng [G]  mình mai đây sẽ khôn [Am]  lớn

Ở chốn xa [E7]  xôi anh sẽ vơi ngậm [Am]  ngùi.


ĐK2:

Anh đi [C]  rồi, ân tình vẫn mang [Am]  theo

Thương xót tình [Dm]  em người đàn bà tảo [Am]  tần

Đã cùng [G]  anh vượt biển đời giông [F]  bão

Ớ hơ [E7]  hơ


Anh đi [C]  rồi, em buồn lắm phải [Am]  không

Nếu có gặp [Dm]  ai người yêu em chân [Am]  thật

Đừng ngại [G]  ngùng còn chi mà để [F]  mất

Cảm ơn [E7]  ai đưa em cập bến [Am]  đời


Anh phải [C]  đi, đừng khóc nữa em [Am]  ơi

Dẫn đàn [Dm]  con vượt qua ngàn sóng [Am]  gió

Vĩnh biệt [F]  nhé người bạn đời bé [E7]  nhỏ

Nắng tắt [G]  rồi nên [E7]  anh phải đi [Am]  thôi.