Menu

Lưng Nguyệt – Như Ngọc Hoa thơ Hư Vô

Tone

Đánh giá

 

1. Nửa [Dm]  đêm pha rượu vào nhan [F]  sắc

Vườn [Gm]  khuya đã động khúc nguyệt [F]  cầm

Mùa [A7]  thu như thoáng chiêm bao [Gm]  tới

Theo [Bb]  bước em qua lối thăng [A7]  trầm


2. Hơi [Dm]  người còn ấm quanh chăn [F]  gối 

Tôi [Gm]  ôm cái bóng lạnh chỗ [F]  nằm

Trở [A7]  mình hồn vướng ngang sợi [Gm]  tóc

Em đi bỏ [A7]  lại cả trăm [Dm]  năm [A7] 


ĐK: Thì [Gm]  tôi cũng có đêm [Dm]  cùng tận

Để [Gm]  giấu buồn riêng nỗi [A7]  nhớ người

Tay[A]  lùa bóng [Gm]  tối vào lưng [Dm]  nguyệt

Lấp cho [A7]  đầy vực khuyết tim [Dm]  tôi [A7] 


3. Em [Dm]  về soi lại dung nhan [F]  cũ

Thấy [Gm]  có còn tôi giữa muôn [F]  trùng

Từ [A7]  đêm rượu ướt đôi môi [Gm]  đỏ

Nhỏ [A7]  xuống hư vô dấu nguyệt [Dm]  trần.