Menu

Nỗi buồn sau cuộc chiến – Anh Bằng thơ Đỗ Tiến Đức

Tone

Đánh giá

 

1. Anh không còn đôi [Am]  chân lướt trên sàn khiêu vũ

Anh không còn đôi [Dm]  tay gối đầu đêm em [Am]  ngủ

Anh không toàn hình [Dm]  hài sống trên đường trên [Em]  phố

Đời anh như nấm [E7]  mộ chôn xác [F]  khô. [E7] 


2. Anh không còn con [Am]  tim nóng như ngày xưa đó

Em không còn theo [Dm]  anh chiến trường đêm gian [Am]  khổ

Anh bây giờ chỉ [Dm]  còn đẫm linh hồn nước [Em]  mắt

Tình yêu thương vẫn [E7]  đầy dâng nước [Am]  non.


ĐK:

[Am]  Anh ngày xưa ngày xưa là thiên thần mũ đỏ

Là mũ xanh oai [E7]  hùng biên thùy anh trấn thủ

[Am]  Anh là lính hải quân là nghĩa quân gian khổ

Là mũ nâu tung [E7]  hoành bao sống chết coi [Am]  khinh.


3. Anh không còn đôi [Am]  chân với em chiều đi phố

Anh không còn đôi [Dm]  tay khoác vòng eo em [Am]  nhỏ

Anh bây giờ là [Dm]  người phế nhân vì Tổ [Em]  quốc

Buồn vui anh vẫn [E7]  cười qua kiếp [Am]  này.