Menu

Gió đưa ngan ngát hương dừa – Võ Đông Điền

Tone

Đánh giá

 

1. Em nhớ chuyện ngày [C]  xưa em làm lính [Em]  hầu còn anh là thái [C]  tử 

Trò chơi khi [F]  bé bên gốc dừa sau [G7]  hè hỏi anh nhớ không [C]  anh

Ngày đó em ngây [Em]  thơ nên nào dám đâu than [Am]  phiền 

Rồi mắt em rưng [F]  rưng cho lệ ướt đôi mi [Dm]  huyền

[G]  Đòi được làm công chúa cao [C]  sang

Thương [Am]  em anh chỉ biết dỗ [G]  dành

Nín [Dm]  đi anh [G7]  sẽ làm quân [C]  hầu


ĐK: Rồi thời gian lặng [F]  lẽ xa cách mấy xuân [C]  rồi chưa trở vể thăm [Em]  em [Am] 

Hôm ấy anh ra [Dm]  đi khi chưa làm quân [G7]  hầu trong trò chơi công [C]  chúa

Đường đời muôn vạn [F]  lối nhưng vẫn nhớ thương [C]  về khung trời mộng mơ [Em]  xưa [Am] 

Để người xa [Dm]  xứ quay gót giang [G7]  hồ trở về thăm chốn [C]  xưa.


2. Qua lối ngõ nhà [C]  em cây dừa vẫn [Em]  còn tìm đâu nàng công [C]  chúa

Lặng nghe trong [F]  gió man mác lời ru [G7]  buồn lời ai hát ru [C]  con

Lời hát ru như [Em]  ai thầm trách ai vô [Am]  tình

Lời hát nghe mênh [F]  mang như một cánh hoa xa [Dm]  cành

[G]  Mà hàng dừa xưa vẫn tươi [C]  xanh

Anh [Am]  đi như người khách độc [G]  hành

Gió [Dm]  đưa ngan [G7]  ngát mùi hoa [C]  dừa.