Menu

Nắng từ đâu gọi bình minh – Miên Du Đà Lạt thơ Kiều Mộng Hà

Tone

Đánh giá

 

[Am]  Trăng từ đâu [F]  đứng soi [Am]  nghiêng [G] 

Ai cho ta [Dm]  cái ưu [Em]  phiền buộc [Am]  dây 

Mây từ đâu [F]  lững lờ [G]  bay 

Với tay nhặt [Em]  vội mộng trầy buốt [Am]  đau 


[F]  Gió từ [G]  đâu 

Gió từ [F]  đâu gió từ [C]  đâu

Gió nhẹ rì [Am]  rào [G] 

Ôi chao mình [E7]  lại mất nhau thật [Am]  rồi 


[F]  Đêm từ [Dm]  đâu thả mộng [G]  về 

Chiêm bao bắt [E7]  bóng vân vê cuộc [Am]  tình 

[F]  Nắng từ đâu nắng gọi bình [Am]  minh [G] 

Ta ngồi đọc [E7]  lại trang Kinh Lăng [Am]  Già.