Menu

Ngỡ ngàng – Huỳnh Nhật Tân

Tone

Đánh giá

 

1. Người đi [Dm]  rồi ta nào có [A]  hay 

Câu biệt [C]  ly một đời không ai [Dm]  ngờ 

Lời mặn [A]  đắng và nụ cười mặn [Bb]  đắng 

Trên môi [C]  khô còn vương dấu ái [A7]  ân 


2. Người đi [Dm]  rồi ta còn mải [A]  mê 

Ôm niềm [C]  đau đường đời quên lối [Dm]  về 

Tình đen [A]  trắng hay lòng người đen [Bb]  trắng 

Câu yêu [C]  đương như [A7]  vụt mất trên [Dm]  tay 


ĐK:

Người bỏ [F]  đi ta mòn đôi mắt [C]  đợi 

Người bỏ [Gm]  đi ta đầu bù tóc [Dm]  rối 

Người bỏ [C]  đi cho lệ xóa tuôn [Dm]  trào 

Cho đôi mắt hoen [C]  màu, cho mộng tràn đêm [A7]  thâu 


Người bỏ [F]  đi hai tay trắng giữa [Gm]  đời 

Ôi thân xác rã [Dm]  rời 

Bây [C]  giờ tìm đâu thấy [A7]  nhau 

Tìm đâu thấy [Dm]  nhau 


3. Người như [Dm]  vừa bông đùa với [A]  ta 

Chơi đùa [C]  chi, ta đâu tội tình [Dm]  gì 

Ðời giông [A]  bão hay lòng người giông [Bb]  bão

Ðến bao [C]  giờ đời [A7]  thôi hết bão [Dm]  giông