Menu

Mượn em – Như Ngọc Hoa thơ Đỗ Hữu Tài

Tone

Đánh giá

 

1. Mượn [G]  em mười ngón tay ngà

Vẽ lên nét [D7]  đẹp mượt mà áng [G]  mây

Cho [Am]  tôi mộng mị mê [G]  say

[C]  Mơ làn gió [D7]  thổi mây bay bềnh [G]  bồng


Mượn [G]  em [D7]  một chiếc môi [A]  hồng

[Em]  Mĩm cười cho [Bm]  lúa ngoài [D7]  đồng trổ [G]  bông

Mỗi [C]  khi ngồi nhớ mênh [G]  mông

Tôi tìm môi [D7]  đỏ nằm trong lúa [G]  vàng [B7]  


ĐK 1: Cho tôi [Em]  mượn, mượn giọng nói dịu [Am]  dàng

Đưa đời cô [B7]  đọng nhẹ nhàng lên [Em]  cao

Cho tôi [B7]  mượn áo mỏng lụa đào

Đắp lên lồng ngực dạt dào ấm [B7]  êm


Cho tôi [Em]  mượn, mượn mái tóc lưng [Am]  mềm

Buông lơi trước [Em]  gió ròm rèm mộng mơ

Tơi [B7]  ươm sương đọng chạy tơ

Buột trên mái tóc bài thơ ngọt [Em]  ngào 


2. Mượn [G]  em mười ngón tay ngà

Vẽ lên nét [D7]  đẹp mượt mà áng [G]  mây

Cho [Am]  tôi mộng mị mê [G]  say

[C]  Mơ làn gió [D7]  thổi mây bay bềnh [G]  bồng


Mượn [G]  em [D]  một chiếc môi [A]  hồng

[Em]  Mĩm cười cho [Bm]  lúa ngoài [D7]  đồng trổ [G]  bông

Mỗi [C]  khi ngồi nhớ mênh [G]  mông

Tôi tìm môi [D7]  đỏ nằm trong lúa [G]  vàng [B7] 


ĐK 2: Cho tôi [Em]  mượn mượn ánh mắt gọi [Am]  mời

Để tôi cô [B7]  lại màu trời ngày [Em]  xưa

Cho tôi [B7]  mượn mượn tha thướt bóng hình

Để tôi trong mộng tưởng tình lên [B7]  ngôi


Cho tôi [Em]  mượn mượn duyên dáng nụ [Am]  cười

Trả em hạnh [Em]  phúc một thời thảnh thơi

Mượn [B7]  em tôi mượn hết một thời

Mượn em tôi trả nột đời yêu [Em]  em