Menu

Bên trời phiêu lãng – Phạm Đình Chương thơ Hoàng Ngọc Ẩn

Tone

Đánh giá

 

1. Những con [Dm]  đường đẹp nắng thủ đô 

Nhớ chiều xưa mình đã hẹn hò 

Những con đường giờ đây hoang [Gm]  vắng 

Thương người [A7]  tình lạc lõng bơ vơ


Nghe buồn [Dm]  đau những ngày hạ cuối 

Ðêm nằm [A7]  đây đếm tuổi lưu [Dm]  đày 

Tháng năm [Gm]  xưa ngút ngàn tiếc [Dm]  nuối 

Trong tâm [C]  linh ngàn kiếp không [F]  phai


Trắng bao [Dm]  đêm cho dài nhung nhớ 

Ai ra [Gm]  đi xót kẻ cuối [Dm]  trời 

Phía trên [Gm]  mây cũng đành duyên [Dm]  lỡ 

Lục địa [A7]  này câm nín muôn [Dm]  đời


ĐK: [D]  Ðôi chúng ta đôi bờ khóc [F#m]  hận 

[G]  Mênh mông sầu như sóng biển [D]  sâu 

[G]  Và đôi nơi xót xa thân [Em]  phận 

[A7]  Nghìn trùng xa nặng trĩu u [D]  sầu (x2) 


2. Tiếc mà [Dm]  chi hỡi người tình lỡ 

Thương mà [Gm]  chi ước mộng xa [Dm]  rồi 

Nếu mai [Gm]  sau có lần gặp [Dm]  gỡ 

Xin cho [C]  nhau một nét môi [F]  cười


Tiễn nhau [Dm]  đi bên trời phiêu lãng 

Ta lang [Gm]  thang cuối nẻo lưu [Dm]  đày 

Xót tương [Gm]  lai tiếc về dĩ [Dm]  vãng 

Chút mộng [A7]  lòng cất cánh xa [Dm]  bay