Menu

Sài Gòn niềm thương nỗi nhớ – Võ Tá Hân thơ Trần Ngọc

Tone

Đánh giá

 

1. Sài Sòn bây [E7]  giờ trời mưa hay [Am]  nắng? 

Tà áo em [A]  bay theo giọt nắng [Dm]  vàng 

Con đường ta đi dòng sông kỷ [E7]  niệm 

Nỗi nhớ trong anh nỗi nhớ dịu [Am]  dàng. 


Sài Gòn bây [E7]  giờ mưa giăng ngập [Am]  lối 

Hai đứa bên [A]  nhau âu yếm không [Dm]  rời

Đôi mắt yêu thương làn môi chờ [E7]  đợi

Từng đợt mưa rơi bối rối bồi [Am]  hồi. 


ĐK: Sài Gòn bây [A]  giờ lòng ai vương [Dm]  vấn 

Mai anh đi [G]  rồi còn nhớ anh [C]  không? 

Đôi mắt nai [F]  tơ buồn xa vời [Dm]  vợi 

Cơn gió vô [B7]  tình đuổi lá vàng [E7]  rơi


Sài Gòn bây [Am]  giờ có buồn không [Dm]  em? 

Mưa vẫn rơi [G]  rơi từng giọt êm [C]  êm 

Suối tóc thơm [F]  bay hương tình dịu [Dm]  nhẹ 

Ngây ngất dạt [E7]  dào con phố về [Am]  đêm


2. Sài Gòn bây [E7]  giờ thương ai hờn [Am]  dỗi 

Có còn anh [A]  đâu mà nũng nịu [Dm]  hoài 

Nắng ấm Cali mây trời mong [E7]  đợi 

Thương nhớ Sài Gòn từng hạt mưa [Am]  rơi. 


Sài Gòn bây [E7]  giờ trời mưa hay [Am]  nắng? 

Tà áo em [A]  bay theo giọt nắng [Dm]  vàng 

Con đường ta đi dòng sông kỷ [E7]  niệm 

Nỗi nhớ trong em nỗi nhớ dịu [Am]  dàng.


* Sài Gòn bây [Dm]  giờ trời mưa hay [F]  nắng 

Hạt nắng yêu [E7]  thương sưởi ấm tình [Am]  hồng