Menu

Đâu có hẹn thề – Nguyễn Minh Châu thơ Minh Hồ – Minh Hồ Đào

Tone

Đánh giá

 

1. [D]  Dù đã [G]  biết có một lần ra đi

Dù đã biết có [A]  một ngày [D]  chia ly

Dù đã [Em]  biết có [A]  một lần vĩnh [D]  viễn

Dù đã [Em]  biết mà [A]  người vẫn sầu [D]  bi [G] 


2. Anh đã [G]  nói muôn ngàn lời phân ưu

Anh đã tiễn bao [A]  người đi mịt [D]  mù

Anh đã [Em]  ném xuống [A]  huyệt bao nấm [D]  đất

Cúi đầu [A]  chào bao người vào thiên [D]  thu [G] 


ĐK: Nay đến [D]  anh làm mắt người nhỏ [Bm]  lệ

[Em]  Tiễn đưa anh trở [A]  về cõi cội [D]  nguồn

Và từ [Em]  đây không còn nghe anh [Bm]  kể

Giòng đời thăng [A]  trầm, viết nhạc quê [G]  hương


3. Dù đã [G]  biết một lần đi không về

Dù đã biết một [A]  lần lòng tái [D]  tê

Dù đã [Em]  biết một [A]  lần xa nào [D]  muốn

Cuộc hành [A]  trình ai đâu có hẹn [D]  thề