Menu

Cung đàn xưa – Văn Cao

Tone

Đánh giá

 

[D]  Hồn cầm phong sương hình [F#m]  dáng xuân [G]  tàn

[D]  Ngày dần buông [A]  trôi sầu [G]  vắng cung [A]  đàn

[D]  Từ người ra đi chờ [B7]  vắng tin [Em]  người

[A]  Từ người ra [G]  đi là hết mơ [A7]  rồi


[D]  Cung thương là tiếng [G]  đàn

[A]  Cung nam [G]  là tiếng [A]  người

Ai [D]  oán khúc ca cầm châu [A]  rơi

Tình [G]  duyên lãng [Em]  đãng, nhớ thương [A7]  dần pha [D]  phôi


[D]  Cung đàn ngân buồn xa vắng trong tiếng [A]  thầm

Buồn tê tái trong tiếng [Bm]  ngân, buồn như lúc xuân sắp [A]  tàn

[D]  Ơi đàn xưa còn vang nhắc chi tới [A]  người

Lòng ta tắt bao thắm [Em]  tươi u [A7]  hoài duyên [D]  đưa


Chiều năm xưa gót [F#m]  hài khai hoa

Mắt [Bm]  huyền lưu [Em]  xuân, dáng [A]  hồng thơm [D]  hương

Chiều năm nay bóng [F#m]  người khơi thương

Tiếng [Bm]  đàn gieo [Em]  oan giấc [A7]  mộng chàng [D]  Trương


Giờ còn mong chi người [F#m]  hát theo [G]  đàn

Giờ còn mong [A]  chi hợp [G]  cánh hoa [A]  tàn

[D]  Lời đàn năm [B7]  xưa se kết đôi [Em]  lòng

Lời đàn năm [A]  nay đôi [G]  lứa xa [A7]  vời


[D]  Khi hôn hoàng xuống [Bm]  dần

[Em]  Trăng lên [G]  vàng mái [D]  lầu

Nghe thoáng tiếng kinh cầu xa [A]  xa

Ngàn [G]  lau thấp [Em]  thoáng bóng kinh [A7]  kỳ sầu bao [D]  la